Pages

Subscribe:

Thursday, 24 December 2015

Đọc Tam Quốc đoán bệnh

Nếu Khổng Minh được đưa đến Bệnh viện Lao và bệnh phổi bây giờ cấp cứu thì chắc chắn ông sẽ còn rất thọ.

Tại một bệnh viện quân y, nhân lúc rỗi rãi, mấy bác sĩ ngồi đàm đạo, một người nói:

- Trong các bộ tiểu thuyết lịch sử của Trung Quốc mình thích nhất là "Tam Quốc diễn nghĩa" của tác giả La Quán Trung. Những nhân vật trong tác phẩm đều là những nhân vật bất hủ, người thì dũng mãnh, tài trí, mưu mẹo, trung nghĩa, người thì gian thần, đa nghi, bất nghĩa, bất trung…

Bác sĩ khác gật đầu:

- Đúng vậy! Không những thế, dưới góc độ y học hiện đại khi nghiên cứu tác phẩm này chúng ta có thể hội chẩn được rất nhiều vấn đề!

- Tôi cũng thấy thế! Một số nhân vật nổi tiếng như Tào Tháo, Chu Du, Gia Cát Lượng, Trương Phi, Khương Duy tôi thấy họ bị mắc những căn bệnh khác nhau. Nếu họ sống ở thời đại ngày nay, nhiều người sẽ được chữa khỏi, họ sẽ thọ hơn, làm được nhiều việc hơn cho đời!

- Thật vậy! Trước hết tôi xin nói về Tào Tháo. Lần theo những trang sách, lúc cuối đời, ông ta bị chứng đau đầu kinh khủng, có mời danh y Hoa Đà đến khám và chữa bệnh. Hoa Đà đề nghị khoan sọ, nhưng Tào Tháo vốn đa nghi, cho là Hoa Đà mưu hại mình nên đã giam Hoa Đà vào ngục và giết chết. Nếu giải phẫu tử thi, tôi chắc Tào Tháo bị bệnh u não nên đau đầu. Ngoài ra có thể chẩn đoán vị trí khối u nằm ở thùy chẩm vì có triệu chứng ảo thị giác!

- Còn đối với Đại đô đốc Chu Du của Đông Ngô, tôi nghĩ ông ta đã bị loét dạ dày hoặc hoành tá tràng, biến chứng xuất huyết tiêu hóa nặng do bị... stress! Tại sao tôi chẩn đoán như vậy? Đó là khi Khổng Minh Gia Cát Lượng lấy Kinh Châu, nẫng tay trên của Chu Du sau trận đại thắng Xích Bích, lại đứng trên thành nói khích, khiến Chu Du tức hộc máu về đau mà chết. Chưa kể trước đó, ông ta đã có tiền sử bệnh này, lúc đang nằm nhà "nghỉ dưỡng" thì được Tôn Quyền mời ra làm tướng chỉ huy trận Xích Bích. Ngoài ra, Chu Du còn là một người vừa đố kỵ, vừa kiêu căng, nên khi bị "khích tướng" dễ dẫn đến "stress" mà thổ huyết như trên.

- Tôi đồng ý với ông. Cũng là bị thổ huyết nhưng Khổng Minh Gia Cát Lượng lại mắc bệnh khác. Ông là một nhà cầm quân thông thiên văn, tường địa lý, biết phép thuật, hiểu âm dương, tinh trận đồ, giỏi binh pháp. Nhưng xem lại bệnh sử, từ khi Lưu Bị phó thác con côi Lưu Thiện, Khổng Minh đã bẩy lần bắt và tha Mạnh Hoạch, sáu lần ra Kỳ Sơn hòng thu phục giang sơn cho nhà Hán nhưng bất thành, khiến ông lao tâm lao lực, làm việc quá độ, ăn ít, ngủ ít. Sau thất bại không hỏa thiêu được cha con Tư Mã Ý tại hang Hồ Lô, bệnh cũ của Khổng Minh tái phát. Ông đã nhiều lần thổ huyết. Do vậy, có thể chẩn đoán Khổng Minh bị lao phổi biến chứng do ra máu. Nếu ông được đưa đến... Bệnh viện Lao và bệnh phổi bây giờ để cấp cứu thì chắc chắn sẽ không phải dùng đến phép cầu sao trấn áp tướng tinh để tăng tuổi thọ.

- Thế Trương Phi mắc bệnh gì?

- Ông ta tính tình nóng nảy, ngủ mắt không nhắm do hai con ngươi lồi ra. Nguyên nhân có thể Trương Phi bị triệu chứng của bệnh bướu cổ lộ nhãn, bệnh... Ba dơ đô!

- Vậy còn Khương Duy - người kế tục sự nghiệp của Khổng Minh?

- Đây là một vị tướng tài. Khi kẻ địch mổ bụng phanh thây ra thì thấy túi mật to bằng quả trứng gà, quân lính thất kinh cho danh tướng này là "to gan lớn mật" hơn người! Dưới góc độ y học, tôi cho rằng Khương Duy có thể bị viêm túi mật do sỏi hoặc giun chui ống mật nhiều lần, làm cho túi mật viêm to như vậy!

Đến đây vị bác sĩ "châm ngòi" cho cuộc đàm đạo hôm nay nói:

- Còn nhiều nhân vật khác trong "Tam Quốc diễn nghĩa" mà chúng ta có thể chẩn đoán bệnh cho họ, nhưng đã đến giờ trực rồi, ta tạm dừng ở đây nhé. Hẹn dịp khác, chúng mình sẽ chẩn đoán và "giải phẫu" tiếp!...

Thánh like: Ê, like dùm tao cái mậy

Cười vỡ bụng với status phê phán trò "câu like" viết dưới hình thức... "câu like", và được gần ngàn like.


 Thánh like: Ê, like dùm tao cái mậy - 1 Thánh like: Ê, like dùm tao cái mậy - 2
Bà con được một phen cười vỡ bụng với từng dòng trong status của facebook V.Q.L, với nội dung như sau:

Viết được mấy cái status cảm thấy hay dã man, nhưng mình chả dại gì post lên lúc này.

Vì mình biết bà con chơi phây-bút giờ này ăn cơm xong ôm vợ, ôm ghệ ngủ hết rồi. Như thế thì mình chả được bác nào like cho.

Nếu chiều nay post sờ-ta-tút mà không có ai like thì mình cảm thấy nhục lắm, mình sẽ Tag vô nhà thiên hạ từa lưa hột dưa cho mọi người chú ý để like.

Nếu Tag xong mọi người vẫn không thèm chú ý và like, thì mình nhắn tin trong inbox cho từng người, đại để như sau: "Ê, like dùm tao cái mậy, cho tao bớt nhục coi, chiều nay tao qua chở mày đi uống nước mía"

Nhắn tin xong mà chả thấy ma nào like thì mình tạm gác nỗi nhục, làm mặt dày nhắn tiếp: "Ê thằng choá, sao hôm trước mày viết status dở như (...) mà tao like cho mày, đến phiên tao viết hay thế này mà mày (...) like, chơi vậy thì nên chơi với dế nha con"

Đến nước này mà tụi ấy vẫn không chịu like thì mình sẽ cắn răng post thêm một cái status khác với nội dung như sau:

"Kính thưa các bạn trong friendlist thân mến !

Hiện nay friendlist của mình hết chỗ chứa rồi, mình sẽ unfriend những bạn nào dính vô các trường hợp sau đây:

- Những bạn nào không bao giờ like hoặc còm men status của mình.

- Những anh nào chê mình mặt xấu, lùn xịt, mập (...)...
 
- Những chị nào nói status mình đọc nghe (...), dở ẹt.

- Những thím nào hay phê phán mình chỉ giỏi post đồ ăn, thức uống.

- Những mợ nào hay chửi mình khoe hình tự sướng, tự phê.

Các trường hợp trên chứng tỏ các bạn quá xem thường mình, coi mình không ra cái đinh gì hết. Và mình đã nhịn các bạn lâu lắm rồi.

Mọi người nên nhớ câu bậc thánh hiền xưa dạy chúng ta rằng: "Bánh ít cho đi, bánh quy trở lại".
Mình like status của mấy bạn thấy mẹ luôn mà mấy bạn đếch like status của mình, các bạn sống vậy mà coi được hả?"

Đấy, viết thống thiết, thê thảm, não nề như thế mà chả có ai like thì mình đi chết đây.

Thưa các bạn, để tránh trường hợp dùng mọi thủ đoạn câu like trên mạng, xin mời các bạn like sờ-ta-tút này của mình.

Xin cảm ơn và đa tạ.

Tuesday, 17 November 2015

Anh hai vợ

Một anh chàng hai vợ, tối đến phải ngủ chung với vợ lớn ở nhà trong, còn vợ bé thì nằm nhà ngoài.

Một đêm, trời đã về khuya, cô vợ bé hát:

Ðêm khuya, gió lặng sóng yên,

Lái kia có muốn, ghé thuyền sang chơi.

Anh chồng muốn ra với vợ bé nhưng bị vợ cả ôm giữ, mới đáp rằng:

Muốn sang bên ấy cho vui,

Mắc đồn lính gác khó xuôi được đò.

Nghe thấy vậy, chị vợ cả liền hát:

Sông kia ai cấm mà lo,

Muốn xuôi thì nộp thuế đò rồi xuôi.

Cô vợ bé đáp:

Chẳng buôn chẳng bán thì thôi,
Qua đồn hết vốn, còn xuôi nỗi gì.

Chẳng hiểu sau đó anh chồng có “xuôi” được không?

Ba anh đầy tớ

Một anh chàng hai vợ, tối đến phải ngủ chung với vợ lớn ở nhà trong, còn vợ bé thì nằm nhà ngoài.

Một lão nhà giàu có ba anh đầy tớ, nhưng mỗi anh một tính, anh thì rất cẩn thận, anh thì rất lo xa, còn một anh thì rất lễ phép. Lão lấy làm đắc ý lắm.

Một hôm, cậu con cả lão ngã xuống ao, anh cẩn thận trông thấy chạy về thưa với chủ:

- Thưa ông, cậu cả nhà ngã xuống ao, xin ông cho phép con đi vớt cậu lên ạ!

Vớt lên được, thì cậu cả đã chết nghẻo rồi. Lão liền vác gậy đuổi, anh cẩn thận chạy biến. Lão sai anh lo xa đi mua áo quan về liệm. Ðược một lúc, anh này mang về hai cái. Thấy thế ông chủ trừng mắt:

- Tại sao lại mua những hai cái, thằng kia?

Anh này trả lời:

- Ấy, con mua phòng xa, nhỡ cậu hai có chết đuối thì có cái dùng ngay.

Lão lại vác gậy đuổi đi.

Chỉ còn anh lễ phép vẫn được lòng chủ. Một hôm anh ta cùng một người nữa cáng chủ nhà đi chơi.
Ðến chỗ lội bùn ngập đến lưng ống chân mà anh ta vẫn vui vẻ không một lời phàn nàn. Thấy thế ông chủ khen:

Băm lăm hạn nặng

Có một gã lý trưởng nhà giàu, ỷ thế Tây đồn hà hiếp nhân dân, nên ai cũng oán ghét. Có một lần không rõ vì lý do gì mà hắn bị Tây đánh cho què chân phải đi khập khiễng.

Hắn gặp một ông, ông này hỏi:

- Thầy lý sao coi bộ không được bình thường.

Hắn đáp qua quýt:

- Trước có bị phong.

- Thưa, thầy lý năm nay xuân thu bao nhiêu ạ?

- Băm lăm.

- Dạ, thế thì hạn nặng.

Lý trưởng sừng sộ:

- Anh nhằm vào sách vở nào mà dám nói thế?

Ông nọ thản nhiên đáp:

- Dạ, dân chúng tôi không biết sách vở nhưng căn cứ vào lời chim nói chuyện nên tin như vậy.

Lý trưởng nghe lạ liền đấu dịu hỏi:

- Chim nói ra sao?

- Dạ, xin kể thầy nghe. Có con ác là bám vào đít trâu để kiếm ăn. Ác là thấy con vẹt trong háng trâu, rúc vào mổ, bị chân trâu kẹp ra không được. May lúc đó có con cà cưỡng bày cho "Thò chân ra cọ", "Thò chân ra cọ", ác là liền lấy chân cào làm trâu non ngứa rẩy chân mới chui ra được, chim chích choè tới ỏi ác là:

- "Bác năm nay xuân thu mấy ạ".

Ác là trả lời:

- "Băm lăm, hạn nặng; băm lăm, hạn nặng".

Lý trưởng biết ông nọ chưởi mình liền bỏ đi chứ không có cớ làm gì được.

Bán kẹo

Hai vợ chồng nhà nọ muốn ghẹo nhau giữa ban ngày, nhưng sợ đày tớ biết.

Hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể cho nó đi khuất mắt.

Người đầy tớ nghĩ bụng: "Quái! Sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây". Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà, rình xem.

Vợ chồng nhà chủ đưa nhau vào buồng, chồng hỏi đùa vợ:

- Về sau tôi chết, thì mình khóc là gì nào?

- Tôi khóc mình là: "Anh ơi! Chứ là gì nữa?"

Vợ lại hỏi đùa chồng:

- Về sau tôi chết, thì khóc là gì?

- Tôi khóc là: "Em ơi chứ là gì nữa?"

Người đày tớ nghe thấy thế, liền rao lên:

- Ai mua kẹo ra mua!

Anh chồng vội chạy ra quát:

- Sao không xuống dưới mà bán!

- Thưa ở đây có những hai đám ma còn không bán được đồng nào, nữa là đằng kia chỉ có một đám.

Bánh tao đâu

Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.

Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo:

- Này, con cầm lấy!

Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy.

Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ngay ra ăn.

Thầy nhìn thấy, giận lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng. Ðến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, muốn kiếm cớ để trả thù học trò. Khi hai thầy trò đang cùng đi ngang nhau, thầy bèn giận dữ mắng học trò:

- Mày là anh em bạn với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?

Trò sợ, vội vàng đi nhanh lên trước. Thầy lại gắt:

- Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao?

Trò tụt lùi lại sau. Thầy lại quát:

- Tao có phải là thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải.

Trò ngơ ngác quay lại thưa:

- Bẩm bẩm, con đi thế nào thầy cũng mắng, vậy xin thầy bảo cho con nên thế nào cho phải ạ?

Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo:

- Thế bánh tao đâu...?

Bảo tuổi Sửu có được không

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút lót bao giờ.

Bà vợ thấy tính chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì lên, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:

- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mười, mười lăm năm sau ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy rà tôi cơ đấy.

Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:

- Quan huyện nhà tôi tuổi "Tí". Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bằng bạc đến đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng!

Dân làng nghe lời về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc, đem đến.

Một hôm, quan huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem tình đầu kể lại.

Nghe xong, quan huyện mắng:

- Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi "Tí"! Cứ bảo tuổi "Sửu" có được không!".
 
Blogger Templates