Pages

Subscribe:

Wednesday, 21 September 2016

Bánh tao đâu

Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.

Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo:

- Này, con cầm lấy!

Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy.

Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ngay ra ăn.

Thầy nhìn thấy, giận lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng. Ðến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, muốn kiếm cớ để trả thù học trò. Khi hai thầy trò đang cùng đi ngang nhau, thầy bèn giận dữ mắng học trò:

- Mày là anh em bạn với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?

Trò sợ, vội vàng đi nhanh lên trước. Thầy lại gắt:

- Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao?

Trò tụt lùi lại sau. Thầy lại quát:

- Tao có phải là thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải.

Trò ngơ ngác quay lại thưa:

- Bẩm bẩm, con đi thế nào thầy cũng mắng, vậy xin thầy bảo cho con nên thế nào cho phải ạ?

Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo:

- Thế bánh tao đâu...?

Bảo tuổi Sửu có được không

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút lót bao giờ.

Bà vợ thấy tính chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì lên, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:

- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mười, mười lăm năm sau ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy rà tôi cơ đấy.

Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:

- Quan huyện nhà tôi tuổi "Tí". Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bằng bạc đến đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng!

Dân làng nghe lời về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc, đem đến.

Một hôm, quan huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem tình đầu kể lại.

Nghe xong, quan huyện mắng:

- Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi "Tí"! Cứ bảo tuổi "Sửu" có được không!".

Tuesday, 26 July 2016

Bảo tuổi Sửu có được không

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút lót bao giờ.

Bà vợ thấy tính chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì lên, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:

- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mười, mười lăm năm sau ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy rà tôi cơ đấy.

Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:

- Quan huyện nhà tôi tuổi "Tí". Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bằng bạc đến đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng!

Dân làng nghe lời về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc, đem đến.

Một hôm, quan huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem tình đầu kể lại.

Nghe xong, quan huyện mắng:

- Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi "Tí"! Cứ bảo tuổi "Sửu" có được không!".

Thursday, 16 June 2016

Truyện cười tiếu lâm Việt Nam: Con mắt dọc

Có một chị con gái cấm cung, đến thì mà chửa có chồng. Một hôm, ngồi buồn, tẩn mẩn, lấy quả chuối nhét vào lỗ hỏm. Chẳng may quả chuối gãy đôi, một nửa mắc ngẵng ở trong, không lấy ra được, bí tiểu tiện! Mấy hôm chẳng dám ăn uống gì cả.
Lo sợ quá, không biết làm sao được, mới nhỏ to nói thật sự tình với vú già rằng:

- Bây giờ tôi đã trót lỡ như thế, thì vú xem ai có cách gì chữa được, tìm hộ tôi.

- Có phải vậy, để tôi đi ra phố xem.

- Ừ, vú cố giúp tôi.

Vú già vâng lời ra đi.

Nguyên ở cách đấy mấy phố, có một ông thầy chữa mắt giỏi lắm, xưa nay đã có tiếng; trước cửa thường treo cái biển vẽ một con mắt. Chẳng may hôm ấy thằng người nhà đem biển treo sai, hóa ra con mắt dọc.

Vú già kia đi đến đấy, trông thấy biển, chắc rằng nhà ông thầy mình đi tìm đấy rồi; mừng lắm, mới vào thưa rằng:

- Thưa thầy, cô tôi đau mấy hôm nay, không ăn không uống gì được. Cho tôi lại đón thầy, mời thầy đến chữa hộ.

Nói đau thôi, chứ cũng không có nói đau ở đâu, bởi vì bụng nghĩ rằng nói thế ông thầy tự khắc hiểu; mà ông thầy cũng tưởng cô nó đau mắt, cho nên mới hỏi rằng:

- Cha, chả! Đau đến nỗi không ăn không uống được kia à? Thế thì nặng lắm! Có khi phải đánh mới xong! Vú cứ về trước đi, để tôi sắp đồ sắp thuốc, rồi tôi lại ngay.

Vú già về nói cho cô mừng. Một nhát, ông thầy đến. Cô ả thẹn, nằm ở trong buồng, đóng kín mít cửa; tối om. 
Lúc ông thầy vào, thấy tối, lại khen:

- Ừ được, kín thế này thì đỡ nắng, đỡ gió, và cũng không chói... Nào, đau thế nào cho tôi xem!

Ông thầy lấy tay sờ, rồi kêu lên rằng:

- Chết chửa! Đau từ bao giờ mà sao lại không cho gọi tôi trước, để đến bây giờ mộng thịt lồi lên như thế này, mới cho gọi tôi? Giả thử để chậm một hôm nữa thì có trời chữa!

Cô ả nhịn không được, bật cười mạnh quá, băng cả chuối và vãi cả đái ra.

Ông thầy thấy thế, tưởng rằng nổ con ngươi; sợ lắm, ù té chạy mất. Hốt hơ, hốt hoảng về nhà bảo đầy tớ cất ngay biển đi, kẻo nó đến nó bắt đền thì chết. Ai hỏi xin thuốc cũng chối, không bán và không chữa cho ai nữa.

Cách ba hôm sau, cô ả cho vú già mang buồng cau lại tạ thầy.

Vú già đem cau đến, ông thầy tưởng nó đến bắt đền, vội vàng chối rằng:

- Không, nhà tôi có chữa chạy gì cho ai đâu?

- Thưa thầy, thầy quên. Thầy mới lại chữa cho cô tôi hôm nọ, bây giờ cô tôi khỏi cả rồi, sai tôi đem cau lại tạ thầy đây mà!

Ông thầy bấy giờ mới ngớ người, chẳng hiểu ra làm sao!

Cõng gái qua sông: Khôn ăn cái, dại ăn nước

Nếu cõng cô gái qua sông sẽ được cô trả ơn bằng "tình", nhưng rồi gã trai lại gặp phải cảnh "cá rán treo mèo nhịn".
(Chuyển thể từ Truyện tiếu lâm dân gian VN cùng tên)
Trời mùa đông rét buốt
Một cô đi chợ về
Chờ đò hoài không thấy
Thẫn thờ bến sông quê
Đang băn khoăn tìm cách
Để về bên kia sông
Bỗng xuất hiện tên cướp
Cưỡng chế đòi... “giao thông”
Cô gái bèn tính toán
Và nói với tên này:
“Thôi nhờ anh giúp đỡ
Qua sông rồi hẵng hay”
Tên cướp nghe cũng thích
Đỡ mang tiếng “cưỡng dâm”
Sang kia “nó” tự nguyện
Như vậy sướng hơn không!
Và thế là tên cướp
Cõng cô gái qua sông
Trời rét, lạnh tê tái
Cả hai sun cả... mông
Sang đến bờ bên ấy
Cô gái giữ đúng lời
“Trả ơn” cho tên cướp
Nhưng gã đã... “tịt ngòi”
Vì trời chiều giá rét
Khi cõng cô gái bơi
Nước sông lạnh đến nỗi
Làm nó... “sun” mọi nơi
Tên cướp đành bất lực
Thả cho cô gái đi
Nuốt nước dãi tiếc nuối
Vì... ứ làm được gì
Lại nói về cô gái
Cảm ơn rồi ra về
Đi một đoạn mót quá
Cô ngồi xuống để... tè
Từ xa nhìn cảnh ấy
Tên cướp nổi hứng lên
Bèn đuổi theo cô gái
Nhưng không kịp mới... “đen”
Trước mặt còn có mỗi
“Vũng nước” để lại thôi
Tên cướp tiếc hùi hụi
Cứ nghĩ tới nghĩ lui
Và rồi nó tặc lưỡi
Cũng do mình quá ngu
“Khôn đã được ăn cái”
“Dại ăn nước” mà trừ
Và thế là tên cướp
Gí của mình vào luôn
Cái “vũng nước” còn lại
Như thế cũng còn hơn
Từ đó có thành ngữ
Như tên của truyện này
Nghe hơi bậy một tí
Nhưng cũng thấy... hay hay!
Cử Tạ

Thursday, 5 May 2016

Bánh tao đâu

Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.

Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo:

- Này, con cầm lấy!

Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy.

Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ngay ra ăn.

Thầy nhìn thấy, giận lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng. Ðến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, muốn kiếm cớ để trả thù học trò. Khi hai thầy trò đang cùng đi ngang nhau, thầy bèn giận dữ mắng học trò:

- Mày là anh em bạn với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?

Trò sợ, vội vàng đi nhanh lên trước. Thầy lại gắt:

- Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao?

Trò tụt lùi lại sau. Thầy lại quát:

- Tao có phải là thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải.

Trò ngơ ngác quay lại thưa:

- Bẩm bẩm, con đi thế nào thầy cũng mắng, vậy xin thầy bảo cho con nên thế nào cho phải ạ?

Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo:

- Thế bánh tao đâu...?

Bảo tuổi Sửu có được không

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút lót bao giờ.

Bà vợ thấy tính chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì lên, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:

- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mười, mười lăm năm sau ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy rà tôi cơ đấy.

Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:

- Quan huyện nhà tôi tuổi "Tí". Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bằng bạc đến đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng!

Dân làng nghe lời về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc, đem đến.

Một hôm, quan huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem tình đầu kể lại.

Nghe xong, quan huyện mắng:

- Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi "Tí"! Cứ bảo tuổi "Sửu" có được không!".

Wednesday, 2 March 2016

Xiển vào dinh tổng đốc xin tiền

Gặp lúc hỏng thi, Xiển và mấy anh em bạn đồng môn ngồi buồn mới giở trò bù khú với nhau.
Anh em biết Xiển có tài ứng đối, thách Xiển vào xin tiền quan tổng đốc. Bấy giờ tổng đốc Thanh Hóa khét tiếng là một người hiếu sát.

Xiển bắt anh em giao kèo: Nếu xin được tiền thì anh em cứ tính một đền thành ba, nghĩa là anh em sẽ phải trả cho Xiển một số tiền gấp ba số tiền Xiển xin được của quan. Bằng không dám xin, hoặc xin không được thì Xiển phải thết anh em một bữa no say.

Tưởng đùa vui, nào ngờ Xiển vào tận dinh quan. Ai nấy chắc phen này Xiển sẽ làm ma không đầu. Một buổi sáng nọ, quan vừa mở mắt ra công đường đã thấy Xiển quỳ ở ngoài sân.

Quan quắc mắt hỏi:

- Thằng kia! Mày tới đây có việc gì?

Xiển thưa:

- Bẩm cụ lớn, con muốn nhờ tay cụ lớn hóa kiếp cho con.

Quan quát:

- Thằng này muốn chết à?

Xiển trịnh trọng nói:

- Bẩm chính thế à. Con nghe nói lưỡi gươm cụ lớn sắc lắm, nên muốn xin cụ lớn một nhát để hồn về chín xuối cho được mát mẻ.

Quan gắt:

- Thật là đồ điên, cuồng, ngu, ngộ. Vì sao mày lại muốn chết?

Xiển đáp:

- Bẩm cụ lớn, con là học trò thi hỏng, nhà lại nghèo, nghiệp đèn sách chẳng ra sao, nghĩ tủi thân hổ phận chả muốn sống nữa.

Quan thấy Xiển dáng người học trò nho nhã, lại đối đáp đâu ra đấy một cách bình tĩnh liền bảo:

- Nếu học trò học giỏ mà hỏng thi thì cũng còn đáng thương. Nếu dốt mà hỏng lại đòi chết thì chết cũng đánh đời. Vậy hãy ứng khẩu một bài thơ lấy đề là "điên cuồng ngu ngộ" ta xem.

Xiển vâng lời, ứng khẩu đọc một hơi, mối câu có một trong bốn chữ của đầu đề:

- Cao Tổ điên hào kiệt Võ Ðế ngộ thần tiên. Tặng Ðiểm cuồng thiên địa Nhan Tử ngu thánh hiền.

Nghe nói xong, quan biết Xiển có ý xỏ ngọt mình, song thấy Xiển là kẻ xuất khẩu thành chương, kính điển lau làu, văn thơ hàm súc, tỏ ra là người học thức rộng, lại có khí phách, liền thưởng cho ba chục quan tiền và bảo lui về. Thế là từ đó, ngoài cái tên Xiển Bột còn có một cái tên nữa là Xiển Ngộ.

Ông đập bà nâng nghe huỳnh huỵch

Chưa bao giờ phong trào cầu lông Câu lạc bộ “Thơ Hài” chúng ta lại phát triển như lúc này.
Trước đây chỉ thấy thơ hài, sau chuyển sang “sân” thơ tình. Chắc tại tình cảm cao trào quá nên giờ chuyển sang chơi thể thao cho đỡ bứt rứt chân tay đây mà.


Thực ra, mấy “lều thơ” mình đánh cầu thì ít mà làm thơ về cầu lông thì nhiều. Nhiều bài thơ ca ngợi nhau ra đời, không khí rất tưng bừng. Này nhé:


Ai ơi, “Cười suốt” giỏi không?
Cầu thơ cũng được, cầu lông cũng tài!



Một số bác đã cao tuổi nhưng sức trẻ vẫn còn nguyên vẹn, máu trong người vẫn lưu thông ào ạt như chưa từng có sự... cao tuổi:


Phấp phới trên trời, trắng tựa bông
Quả cầu ngất ngưởng giữa từng không
Ông đập, bà nâng nghe huỳnh huỵch
Xong nốt ván này chắc rạng đông!



Chẳng thế mà chủ Câu lạc bộ “Thơ Hài” đã mượn đâu đó một câu thơ để cảm thán:


Hội ta có phong trào cầu
lông đang phát triển, dẫn đầu toàn tinh (tỉnh).



Tức là toàn tỉnh thành trong cả nước. Rồi đây cầu lông của Hội còn vươn ra toàn thế giới là cái chắc. Còn bây giờ, tạm thời thì vẫn:


Hội ta có phong trào cầu
Lông phát triển mạnh, đồng đều thì chưa
Chỗ dày, chỗ lại lưa thưa
Chỗ thì lổn nhổn, chỗ chưa thấy gì
Chỗ thì nhu nhú tí ti
Cho nên cần phải tính gì đi thôi
Làm sao phát triển kịp thời
Cầu lông Hội ấy sẽ rồi tiến xa!



Đây chỉ là bài viết miêu tả một buổi Câu lạc bộ “Thơ Hài” họp, không bàn về thơ mà bàn về cầu lông. Thế nên nếu thấy Câu lạc bộ “Thơ Hài” chưa rục rịch gì thì xin mọi người đừng sốt ruột. Chỉ vài tháng nữa thôi:


Phong trào phát triển quả cầu
lông bay tung toé trên đầu như... sao!
 
Blogger Templates