Pages

Subscribe:

Thursday, 16 June 2016

Truyện cười tiếu lâm Việt Nam: Con mắt dọc

Có một chị con gái cấm cung, đến thì mà chửa có chồng. Một hôm, ngồi buồn, tẩn mẩn, lấy quả chuối nhét vào lỗ hỏm. Chẳng may quả chuối gãy đôi, một nửa mắc ngẵng ở trong, không lấy ra được, bí tiểu tiện! Mấy hôm chẳng dám ăn uống gì cả.
Lo sợ quá, không biết làm sao được, mới nhỏ to nói thật sự tình với vú già rằng:

- Bây giờ tôi đã trót lỡ như thế, thì vú xem ai có cách gì chữa được, tìm hộ tôi.

- Có phải vậy, để tôi đi ra phố xem.

- Ừ, vú cố giúp tôi.

Vú già vâng lời ra đi.

Nguyên ở cách đấy mấy phố, có một ông thầy chữa mắt giỏi lắm, xưa nay đã có tiếng; trước cửa thường treo cái biển vẽ một con mắt. Chẳng may hôm ấy thằng người nhà đem biển treo sai, hóa ra con mắt dọc.

Vú già kia đi đến đấy, trông thấy biển, chắc rằng nhà ông thầy mình đi tìm đấy rồi; mừng lắm, mới vào thưa rằng:

- Thưa thầy, cô tôi đau mấy hôm nay, không ăn không uống gì được. Cho tôi lại đón thầy, mời thầy đến chữa hộ.

Nói đau thôi, chứ cũng không có nói đau ở đâu, bởi vì bụng nghĩ rằng nói thế ông thầy tự khắc hiểu; mà ông thầy cũng tưởng cô nó đau mắt, cho nên mới hỏi rằng:

- Cha, chả! Đau đến nỗi không ăn không uống được kia à? Thế thì nặng lắm! Có khi phải đánh mới xong! Vú cứ về trước đi, để tôi sắp đồ sắp thuốc, rồi tôi lại ngay.

Vú già về nói cho cô mừng. Một nhát, ông thầy đến. Cô ả thẹn, nằm ở trong buồng, đóng kín mít cửa; tối om. 
Lúc ông thầy vào, thấy tối, lại khen:

- Ừ được, kín thế này thì đỡ nắng, đỡ gió, và cũng không chói... Nào, đau thế nào cho tôi xem!

Ông thầy lấy tay sờ, rồi kêu lên rằng:

- Chết chửa! Đau từ bao giờ mà sao lại không cho gọi tôi trước, để đến bây giờ mộng thịt lồi lên như thế này, mới cho gọi tôi? Giả thử để chậm một hôm nữa thì có trời chữa!

Cô ả nhịn không được, bật cười mạnh quá, băng cả chuối và vãi cả đái ra.

Ông thầy thấy thế, tưởng rằng nổ con ngươi; sợ lắm, ù té chạy mất. Hốt hơ, hốt hoảng về nhà bảo đầy tớ cất ngay biển đi, kẻo nó đến nó bắt đền thì chết. Ai hỏi xin thuốc cũng chối, không bán và không chữa cho ai nữa.

Cách ba hôm sau, cô ả cho vú già mang buồng cau lại tạ thầy.

Vú già đem cau đến, ông thầy tưởng nó đến bắt đền, vội vàng chối rằng:

- Không, nhà tôi có chữa chạy gì cho ai đâu?

- Thưa thầy, thầy quên. Thầy mới lại chữa cho cô tôi hôm nọ, bây giờ cô tôi khỏi cả rồi, sai tôi đem cau lại tạ thầy đây mà!

Ông thầy bấy giờ mới ngớ người, chẳng hiểu ra làm sao!

Cõng gái qua sông: Khôn ăn cái, dại ăn nước

Nếu cõng cô gái qua sông sẽ được cô trả ơn bằng "tình", nhưng rồi gã trai lại gặp phải cảnh "cá rán treo mèo nhịn".
(Chuyển thể từ Truyện tiếu lâm dân gian VN cùng tên)
Trời mùa đông rét buốt
Một cô đi chợ về
Chờ đò hoài không thấy
Thẫn thờ bến sông quê
Đang băn khoăn tìm cách
Để về bên kia sông
Bỗng xuất hiện tên cướp
Cưỡng chế đòi... “giao thông”
Cô gái bèn tính toán
Và nói với tên này:
“Thôi nhờ anh giúp đỡ
Qua sông rồi hẵng hay”
Tên cướp nghe cũng thích
Đỡ mang tiếng “cưỡng dâm”
Sang kia “nó” tự nguyện
Như vậy sướng hơn không!
Và thế là tên cướp
Cõng cô gái qua sông
Trời rét, lạnh tê tái
Cả hai sun cả... mông
Sang đến bờ bên ấy
Cô gái giữ đúng lời
“Trả ơn” cho tên cướp
Nhưng gã đã... “tịt ngòi”
Vì trời chiều giá rét
Khi cõng cô gái bơi
Nước sông lạnh đến nỗi
Làm nó... “sun” mọi nơi
Tên cướp đành bất lực
Thả cho cô gái đi
Nuốt nước dãi tiếc nuối
Vì... ứ làm được gì
Lại nói về cô gái
Cảm ơn rồi ra về
Đi một đoạn mót quá
Cô ngồi xuống để... tè
Từ xa nhìn cảnh ấy
Tên cướp nổi hứng lên
Bèn đuổi theo cô gái
Nhưng không kịp mới... “đen”
Trước mặt còn có mỗi
“Vũng nước” để lại thôi
Tên cướp tiếc hùi hụi
Cứ nghĩ tới nghĩ lui
Và rồi nó tặc lưỡi
Cũng do mình quá ngu
“Khôn đã được ăn cái”
“Dại ăn nước” mà trừ
Và thế là tên cướp
Gí của mình vào luôn
Cái “vũng nước” còn lại
Như thế cũng còn hơn
Từ đó có thành ngữ
Như tên của truyện này
Nghe hơi bậy một tí
Nhưng cũng thấy... hay hay!
Cử Tạ
 
Blogger Templates